七哀诗
天地偪且仄,惘惘无所之。月出何皎皎,怜我双鬓衰。
驾言游江汉,浊醪酹先知。一从义帜举,百年黍离离。
风骨销蚀尽,倚槛涕泗垂。难圆中兴梦,空吟下泉诗。
泽底雷忽震,龙起我欲随。同人今安在,梦萦建安时。
tiān
天
dì
地
bī
偪
qiě
且
zè
仄
,
wǎng
惘
wǎng
惘
wú
无
suǒ
所
zhī
之
。
。
yuè
月
chū
出
hé
何
jiǎo
皎
jiǎo
皎
,
lián
怜
wǒ
我
shuāng
双
bìn
鬓
shuāi
衰
。
。
jià
驾
yán
言
yóu
游
jiāng
江
hàn
汉
,
zhuó
浊
láo
醪
lèi
酹
xiān
先
zhī
知
。
。
yī
一
cóng
从
yì
义
zhì
帜
jǔ
举
,
bǎi
百
nián
年
shǔ
黍
lí
离
lí
离
。
。
fēng
风
gǔ
骨
xiāo
销
shí
蚀
jǐn
尽
,
yǐ
倚
kǎn
槛
tì
涕
sì
泗
chuí
垂
。
。
nán
难
yuán
圆
zhōng
中
xīng
兴
mèng
梦
,
kōng
空
yín
吟
xià
下
quán
泉
shī
诗
。
。
zé
泽
dǐ
底
léi
雷
hū
忽
zhèn
震
,
lóng
龙
qǐ
起
wǒ
我
yù
欲
suí
随
。
。
tóng
同
rén
人
jīn
今
ān
安
zài
在
,
mèng
梦
yíng
萦
jiàn
建
ān
安
shí
时
。
。