七哀诗

魏晋 王粲
西京乱无象,豺虎方遘患。 复弃中国去,委身适荆蛮。 亲戚对我悲,朋友相追攀。 出门无所见,白骨蔽平原。 路有饥妇人,抱子弃草间。 顾闻号泣声,挥涕独不还。 未知身死处,何能两相完? 驱马弃之去,不忍听此言。 南登霸陵岸,回首望长安。 悟彼下泉人,喟然伤心肝。
西 jīng luàn xiàng   chái fāng gòu huàn
zhōng guó   wěi shēn shì jīng mán
qīn duì bēi   péng you xiāng zhuī pān
chū mén suǒ jiàn   bái píng yuán
yǒu rén   bào cǎo jiān
wén hào shēng   huī hái
wèi zhī shēn chù   néng liǎng xiāng wán  
zhī   rěn tīng yán
nán dēng líng àn   huí shǒu wàng cháng ān
xià quán rén   kuì rán shāng xīn gān