菩萨蛮 立秋

宋代 范安澜
梧桐一叶飘金井。心情陡觉拴难稳。不是要悲秋。秋来易得愁。 年华催渐老。触处生烦恼。故纸破窗棂。风吹似裂缯。
tóng piāo jīn jǐng xīn qíng dǒu jué shuān nán wěn shì yào bēi qiū qiū lái chóu
nián huá cuī jiàn lǎo chù chù shēng fán nǎo zhǐ chuāng líng fēng chuī shì liè zēng