菩萨蛮
兀然立起江边石,横流今古唯斯敌。莽雨带松翻,撼动万重山。
文虹天外架,仿佛青龙化。我欲乘之归,忽作暮烟垂。
wù
兀
rán
然
lì
立
qǐ
起
jiāng
江
biān
边
shí
石
,
héng
横
liú
流
jīn
今
gǔ
古
wéi
唯
sī
斯
dí
敌
mǎng
。
yǔ
莽
dài
雨
sōng
带
fān
松
hàn
翻
,
dòng
撼
wàn
动
chóng
万
shān
重
山
。
wén
文
hóng
虹
tiān
天
wài
外
jià
架
,
fǎng
仿
fó
佛
qīng
青
lóng
龙
huà
化
wǒ
。
yù
我
chéng
欲
zhī
乘
guī
之
hū
归
,
zuò
忽
mù
作
yān
暮
chuí
烟
垂
。