菩萨蛮

宋代 程垓
夜来花底莺饶舌。把人心事分明说。许大好因缘。只成容易传。 春阑无好计。唯有归来是。从此玉台前。晓妆休太妍。
lái huā yīng ráo shé rén xīn shì fēn míng shuō hǎo yīn yuán zhǐ chéng róng zhuàn
chūn lán hǎo wéi yǒu guī lái shì cóng tái qián xiǎo zhuāng xiū tài yán