菩萨蛮

宋代 赵彦端
雨声不断垂檐竹。清歌唤起清眠熟。洞户有余花。同倾细细霞。 酒行如过雨。雨尽风吹去。吹去复盈杯。一春能几回。
shēng duàn chuí yán zhú qīng huàn qīng mián shú dòng yǒu huā tóng qīng xiá
jiǔ xíng guò jǐn fēng chuī chuī yíng bēi chūn néng huí