普宁寺度岁
落日萧萧起暮钟,祗园呼酒亦从容。时华已谢群情异,风景相将到处同。
百战谁能宽束带,平生自慰有孤忠。残宵坐对寒灯尽,远思悠悠在海东。
luò
落
rì
日
xiāo
萧
xiāo
萧
qǐ
起
mù
暮
zhōng
钟
,
zhī
祗
yuán
园
hū
呼
jiǔ
酒
yì
亦
cóng
从
róng
容
shí
。
huá
时
yǐ
华
xiè
已
qún
谢
qíng
群
yì
情
fēng
异
,
jǐng
风
xiāng
景
jiāng
相
dào
将
chù
到
tóng
处
同
。
bǎi
百
zhàn
战
shuí
谁
néng
能
kuān
宽
shù
束
dài
带
,
píng
平
shēng
生
zì
自
wèi
慰
yǒu
有
gū
孤
zhōng
忠
cán
。
xiāo
残
zuò
宵
duì
坐
hán
对
dēng
寒
jǐn
灯
yuǎn
尽
,
sī
远
yōu
思
yōu
悠
zài
悠
hǎi
在
dōng
海
东
。