浦口

清代 顾珵美
白下多啼鸟,乡心不忍闻。千山悬别梦,片雨过离亭。 急浪横沙白,飞帆带雾青。夕阳江浦上,孤客漫扬舲。
bái xià duō niǎo   xiāng xīn rěn wén qiān shān xuán bié mèng   piàn guò tíng
làng héng shā bái   fēi fān dài qīng yáng jiāng shàng   màn yáng líng