仆和蹈元莲竹之什意在誉竹於莲有投鼠之嫌明

宋代 李弥逊
蓝田官舍碧山里,南北红蕖照明水。 公馀唤客坐晚凉,不独桃源真避世。 举杯欲酌还自愁,退之惭花不御李。 却持卮酒起谢花,我亦前言聊一戏。 就令妩媚正不恶,更向郑公观所以。 世情好恶苦不常,富贵相亲贫贱弃。 与花俱是天涯人,万事要同风过耳。 花闻我语为解颜,一笑凝然作川媚。 主人有酒君但倾,对花不饮竟何谓。 宰官况有弄丸手,坐解两家归两是。 花神莫浪疑山翁,翁心璧月当寒空。
lán tián guān shè shān   nán běi hóng zhào míng shuǐ
gōng huàn zuò wǎn liáng   táo yuán zhēn shì
bēi zhuó hái chóu   tuì 退 zhī cán huā
què chí zhī jiǔ xiè huā   qián yán liáo
jiù lìng mèi zhèng è   gèng xiàng zhèng gōng guān suǒ
shì qíng hào cháng   guì xiāng qīn pín jiàn
huā shì tiān rén   wàn shì yào tóng fēng guò ěr
huā wén wèi jiě yán   xiào níng rán zuò chuān mèi
zhǔ rén yǒu jiǔ jūn dàn qīng   duì huā yǐn jìng wèi
zǎi guān kuàng yǒu nòng wán shǒu   zuò jiě liǎng jiā guī liǎng shì
huā shén làng shān wēng   wēng xīn yuè dāng hán kōng