浦城坐清流船南不独酌成诗

明代 钱琦
轩然大波来汹汹,千山万山磨铦锋。山与水斗水突怒,雷霆席卷蛟螭宫。 天吴海若惊奔冲,短兵狭巷交撑摐。掀翻海藏水倒立,鳌柱孤砥愁无功。 一滩未平一滩起,声势益复增强雄。仙人敛手佛避舍,乌啼鸱叫天冥濛。 清流船薄薄如纸,铁臂往往矜梢工。一人船头立摇手,指挥如意凭西东。 卒尔首尾击则应,一人急起追而从。中央四人齐荡桨,分列左右排军戎。 初从石罅盘屈曲,长城敢以偏师攻。忽然一发不可控,衔枚疾走乘天风。 尔时从者皆失色,少见多怪心悾忡。我生赋性最愚拙,死生得丧凭天公。 壁上观兵真偶尔,芥蒂那复萦胸中。梢工劝我勿开口,翻云覆雨君知否。 前头又是恶滩来,估客年年遭击掊。为工一笑起推篷,寂历斜阳明远阜。 谈笑风波信有之,不如且尽樽中酒。
xuān rán lái xiōng xiōng   qiān shān wàn shān xiān fēng shān shuǐ dòu shuǐ   léi tíng juǎn jiāo chī gōng
tiān hǎi ruò jīng bēn chōng   duǎn bīng xiá xiàng jiāo chēng chuāng xiān fān hǎi cáng shuǐ dào   áo zhù chóu gōng
tān wèi píng tān   shēng shì zēng qiáng xióng xiān rén liǎn shǒu shè   chī jiào tiān míng méng
qīng liú chuán báo báo zhǐ   tiě wǎng wǎng jīn shāo gōng rén chuán tóu yáo shǒu   zhǐ huī píng 西 dōng
ěr shǒu wěi yīng   rén zhuī ér cóng zhōng yāng rén dàng jiǎng   fēn liè zuǒ yòu pái jūn róng
chū cóng shí xià pán   cháng chéng gǎn piān shī gōng rán kòng   xián méi zǒu chéng tiān fēng
ěr shí cóng zhě jiē shī   shǎo jiàn duō guài xīn kōng chōng shēng xìng zuì zhuō   shēng de sàng píng tiān gōng
shàng guān bīng zhēn ǒu ěr   jiè yíng xiōng zhōng shāo gōng quàn kāi kǒu   fān yún jūn zhī fǒu
qián tou yòu shì è tān lái   nián nián zāo póu wèi gōng xiào tuī péng   xié yáng míng yuǎn
tán xiào fēng xìn yǒu zhī   qiě jǐn zūn zhōng jiǔ