浦城劝粜

宋代 真德秀
阳和二月春,草木皆生意。那知田野间,斯人极憔悴。 殷勤问由来,父老各长喟。富室不怜贫,千仓尽封闭。 只图价日高,弗念民已弊。去年值饥荒,自分无噍类。 幸哉活至今,且复遇丰岁。庶几一饷乐,养育谢天地。 岂期新春来,米谷更翔贵。况又绝市无,纵有湿且碎。 何由充饥肠,何由饱孥累。恨不死荒年,免复见忧畏。 我闻父老言,痛切贯心肺。行行至平洲,景象顿殊异。 白粲玉不如,一升才十四。问谁长者家,作此利益事。 父老合掌言,子文姓陈氏。起家本儒生,畴昔乐赈施。 忆昨艰食时,巨室争谋利。米斗三百馀,独收七十二。 三都数千口,受彼更生惠。开库质敝衣,假此赒贫匮。 取本不取息,所活岂胜计。我曹非此翁,久作沟中胔。 吁嗟薄俗中,乃有此高义。吾邦贤使君,爱民均幼稚。 一闻平粜家,褒赏无不至。或与旌门闾,或与锡金币。 独有颍川翁,宠光未之被。故作行路谣,庶彻铃斋邃。 且俾殖利徒,闻风默知愧。并生穹壤间,与我皆同气。 富者盍怜贫,有如兄恤弟。恻隐仁之端,人人均有是。 顽然铁石心,何异患风痹。不仁而多财,聚易散亦易。 惟有种德家,福禄可长世。不闻眉山苏,盛美光传记。 卖田救年荒,生子为国器。不见南浦毛,一惟利是嗜。 积谷幸年荒,生子遭黥隶。天道极昭明,勿作幽远视。 谁欤为斯谣,西山真隐吏。
yáng èr yuè chūn   cǎo jiē shēng zhī tián jiān   rén qiáo cuì    
yīn qín wèn yóu lái   lǎo cháng kuì shì lián pín qiān   cāng jǐn fēng    
zhǐ jià gāo   niàn mín nián zhí huāng   fēn jiào lèi    
xìng zāi huó zhì jīn   qiě fēng suì shù xiǎng yǎng   xiè tiān    
xīn chūn lái   gèng xiáng guì kuàng yòu jué shì zòng   yǒu shī qiě 湿 suì    
yóu chōng cháng   yóu bǎo lèi hèn huāng nián miǎn   jiàn yōu wèi    
wén lǎo yán   tòng qiè guàn xīn fèi xíng xíng zhì píng zhōu jǐng   xiàng dùn shū    
bái càn   shēng cái shí wèn shuí zhǎng zhě jiā zuò   shì    
lǎo zhǎng yán   zi wén xìng chén shì jiā běn shēng chóu   zhèn shī    
zuó jiān shí shí   shì zhēng móu dòu sān bǎi   shōu shí èr    
sān dōu shù qiān kǒu   shòu gēng shēng huì kāi zhì jiǎ   zhōu pín kuì    
běn   suǒ huó shèng cáo fēi wēng jiǔ   zuò gōu zhōng    
jiē báo zhōng   nǎi yǒu gāo bāng xián shǐ jūn 使 ài   mín jūn yòu zhì    
wén píng tiào jiā   bāo shǎng zhì huò jīng mén huò   jīn    
yǒu yǐng chuān wēng   chǒng guāng wèi zhī bèi zuò xíng yáo shù   chè líng zhāi suì    
qiě zhí   wén fēng zhī kuì bìng shēng qióng rǎng jiān   jiē tóng    
zhě lián pín   yǒu xiōng yǐn rén zhī duān rén   rén jūn yǒu shì    
wán rán tiě shí xīn   huàn fēng rén ér duō cái   sàn    
wéi yǒu zhòng jiā   cháng shì wén méi shān shèng   měi guāng zhuàn    
mài tián jiù nián huāng   shēng wèi guó jiàn nán máo   wéi shì shì    
xìng nián huāng   shēng zāo qíng tiān dào zhāo míng   zuò yōu yuǎn shì    
shuí wèi yáo   西 shān zhēn yǐn