瀑布泉

宋代 刘泾
瀑布宜终宵,幽鸟时一吟。浩然太虚际,始识本来心。 情闲日自长,步远意亦深。更携九节杖,插遍萧萧林。
zhōng xiāo   yōu niǎo shí yín hào rán tài shǐ   shí běn lái xīn    
qíng xián zhǎng   yuǎn shēn gèng xié jiǔ jié zhàng chā   biàn xiāo xiāo lín