瀑布

唐代 江为
庐山正南面,瀑布古来闻。 万里朝沧海,千寻出白云。 寒声终自远,灵派孰为分。 除却天台后,平流莫可群。
shān zhèng nán miàn   lái wén  
wàn cháo cāng hǎi   qiān xún chū bái yún  
hán shēng zhōng yuǎn   líng pài shú wèi fēn  
chú què tiān tāi hòu   píng liú qún