朴庵诗为顾生作

明代 王世贞
子有精庐,有巢是师。结绳为枢,剪茅而茨。太朴不琢,以还吾天。 虽有输倕,巧曷施焉。太朴不饰,以保吾素。虽有五采,曷如其故。 蛾眉自妍,混沌畏之。身既隐矣,安用文为。子庵曰朴,请对以默。 诗不云乎,不大声色。
zi yǒu jīng   yǒu cháo shì shī jié shéng wèi shū jiǎn   máo ér tài piáo zhuó huán   tiān      
suī yǒu shū chuí   qiǎo shī yān tài piáo shì   bǎo suī yǒu cǎi        
é méi yán   hùn dùn wèi zhī shēn yǐn ān   yòng wén wèi zi ān yuē qǐng duì        
shī yún   shēng