泊舟香口

宋代 吴山
薄暮到香口,风回即泊舟。一溪分竹进,两岸断江流。 落日明残牖,荒烟袭废楼。篱边鸡犬静,寥落使人愁。
dào xiāng kǒu   fēng huí zhōu fēn zhú jìn   liǎng àn duàn jiāng liú
luò míng cán yǒu   huāng yān fèi lóu biān quǎn jìng   liáo luò shǐ 使 rén chóu