泊舟南昌大雪作歌

清代 谭宗浚
吾家岭海居南陲,赤日长照恒炎曦。隆冬飞雪洒不到,但有千树梅参差。 朅来豫章偶携酒,云气昼黯纷迷离。波涛叫呼朔阴集,山石凛冽寒飙吹。 天公忽蹴痴龙起,倒泻琼瑶八千里。横空欲度西山来,疾雨斜吹入江水。 若有人兮在云中,跨缟鹤兮骖素鸿。瑶池阆风赴高会,堕羽飘坠来虚空。 盘旋回折不相下,变灭的皪难为容。不然河伯张宴浓,洞庭乐奏酣笙钟。 缠头十万剪鲛縠,片片映出蛟鼍宫。前者迸入烟濛濛,后者卷作涛汹汹。 噫号声势塞大块,一洗万古尘沙胸。隔岸遥看雾痕湿,枉渚回汀纷出入。 天前阔远千树涌,沙际冥茫万鸥立。我生憔悴百不宜,穷愁惯被江神欺。 倦游千里厌久泊,忽看世界堆琉璃。江山奇景恣游眺,造物贶我原非私。 偶然留滞亦殊得,岂必捷足争先驰。君不见章江门外帆如织,千枝万枝作竿直。 几人住乡得安适,大半风尘走南北。烹羔暖酒渠有命,此乐岂须吾辈得。 眼前欢会且高歌,何用牢愁叹湮塞。夜来沈沈月无色,万种愁心乱难极。 会当唤取潜潭蛟,起弄霜天吼铜笛。
jiā lǐng hǎi nán chuí   chì zhǎng zhào héng yán lóng dōng fēi xuě dào   dàn yǒu qiān shù méi cēn
qiè lái zhāng ǒu xié jiǔ   yún zhòu àn fēn tāo jiào shuò yīn   shān shí lǐn liè hán biāo chuī
tiān gōng chī lóng   dǎo xiè qióng yáo qiān héng kōng 西 shān lái   xié chuī jiāng shuǐ
ruò yǒu rén zài yún zhōng   kuà gǎo cān hóng 鸿 yáo chí láng fēng gāo huì   duò piāo zhuì lái kōng
pán xuán huí zhé xiāng xià   biàn miè de nán wéi róng rán zhāng yàn nóng   dòng tíng zòu hān shēng zhōng
chán tóu shí wàn jiǎn jiāo   piàn piàn yìng chū jiāo tuó gōng qián zhě bèng yān méng méng   hòu zhě juǎn zuò tāo xiōng xiōng
hào shēng shì sāi kuài   wàn chén shā xiōng àn yáo kàn hén shī 湿   wǎng zhǔ huí tīng fēn chū
tiān qián kuò yuǎn qiān shù yǒng   shā míng máng wàn ōu shēng qiáo cuì bǎi   qióng chóu guàn bèi jiāng shén
juàn yóu qiān yàn jiǔ   kàn shì jiè duī liú li jiāng shān jǐng yóu tiào   zào kuàng yuán fēi
ǒu rán liú zhì shū   jié zhēng xiān chí jūn jiàn zhāng jiāng mén wài fān zhī   qiān zhī wàn zhī zuò gān 竿 zhí
rén zhù xiāng ān shì   bàn fēng chén zǒu nán běi pēng gāo nuǎn jiǔ yǒu mìng   bèi
yǎn qián huān huì qiě gāo   yòng láo chóu tàn yān lái shěn shěn yuè   wàn zhǒng chóu xīn luàn nán
huì dāng huàn qián tán jiāo   nòng shuāng tiān hǒu tóng