破冢二首

宋代 王安石
埋没残碑草自春,旋风时出地中尘。 墦间夜半分珠玉,犹是当时乞祭人。
mái cán bēi cǎo chūn   xuàn fēng shí chū zhōng chén
fán jiān bàn fēn zhū   yóu shì dāng shí rén