破阵子 故宫春感

清代 吴灏
柳絮因风坠水,牡丹雨褪燕支。地面绿痕寒未减,松柏纵横翠黛围。 春城满夕晖。 败叶凄凉枯井,宫槐落尽空枝。泪咽长平终亦梦,断代谁还忆故伊。 笑迎风面吹。
liǔ yīn fēng zhuì shuǐ   dan tuì yàn zhī miàn 绿 hén hán wèi jiǎn   sōng bǎi zòng héng cuì dài wéi
chūn chéng mǎn huī
bài liáng jǐng   gōng huái luò jǐn kōng zhī lèi yàn cháng píng zhōng mèng   duàn dài shuí hái
xiào yíng fēng miàn chuī