破阵子

宋代 晏殊
海上蟠桃易熟,人间好月长圆。惟有擘钗分钿侣,离别常多会面难。此情须问天。 蜡烛到明垂泪,熏炉尽日生烟。一点凄凉愁绝意,谩道秦筝有剩弦。何曾为细传。
hǎi shàng pán táo shú   rén jiān hǎo yuè cháng yuán wéi yǒu bāi chāi fēn diàn   bié cháng duō huì miàn nán qíng wèn tiān
zhú dào míng chuí lèi   xūn jìn shēng yān diǎn liáng chóu jué   màn dào qín zhēng yǒu shèng xián zēng wèi chuán