泊震泽口

唐代 薛据
日落草木阴,舟徒泊江汜。苍茫万象开,合沓闻风水。 洄沿值渔翁,窈窕逢樵子。云开天宇静,月明照万里。 早雁湖上飞,晨钟海边起。独坐嗟远游,登岸望孤洲。 零落星欲尽,朣胧气渐收。行藏空自秉,智识仍未周。 伍胥既仗剑,范蠡亦乘流。歌竟鼓楫去,三江多客愁。
luò cǎo yīn   zhōu jiāng cāng máng wàn xiàng kāi   wén fēng shuǐ
huí yán 沿 zhí wēng   yǎo tiǎo féng qiáo yún kāi tiān jìng   yuè míng zhào wàn
zǎo yàn shàng fēi   chén zhōng hǎi biān zuò jiē yuǎn yóu   dēng àn wàng zhōu
líng luò xīng jǐn   tóng lóng jiàn shōu xíng cáng kōng bǐng   zhì shí réng wèi zhōu
zhàng jiàn   fàn chéng liú jìng   sān jiāng duō chóu