破灶堕和尚赞

宋代 释德洪
嵩山屋老灶有神,民争祠之日宰烹。师与门人偶经行,即而视之因叹惊。 此唯土瓦和合成,是中何从有圣灵。以杖敲之辄堕倾,须臾青衣出笑迎。 谢师为我谈无生,言讫登空如鸟轻。门人问之拜投诚,伏地但闻破堕声。 君看一体情非情,皎如朗月悬青冥。未證据者以事明,鞭草血流石吼升,涅槃门开见户庭。 老安怜儿为作名,金屑虽贵翳眼睛。
sōng shān lǎo zào yǒu shén   mín zhēng zhī zǎi pēng shī mén rén ǒu jīng xíng   ér shì zhī yīn tàn jīng
wéi chéng   shì zhōng cóng yǒu shèng líng zhàng qiāo zhī zhé duò qīng   qīng chū xiào yíng
xiè shī wèi tán shēng   yán dēng kōng niǎo qīng mén rén wèn zhī bài tóu chéng   dàn wén duò shēng
jūn kàn qíng fēi qíng   jiǎo lǎng yuè xuán qīng míng wèi zhèng zhě shì míng   biān cǎo xuè liú shí hǒu shēng   niè pán mén kāi jiàn tíng
lǎo ān lián ér wéi zuò míng   jīn xiè suī guì yǎn jing