泊杨港

宋代 董嗣杲
蒲帆发处渺回程,杨港渔家晚饭晴。 日转江空风势紧,水浮树秃雪枝明。 饥肠恋酒垂涎觅,愁眼供诗就口成。 天念奚囊向艰涩,故令岁晚迓春行。
fān chù miǎo huí chéng   yáng gǎng jiā wǎn fàn qíng  
zhuǎn jiāng kōng fēng shì jǐn   shuǐ shù xuě zhī míng  
cháng liàn jiǔ chuí xián   chóu yǎn gōng shī jiù kǒu chéng  
tiān niàn náng xiàng jiān   lìng suì wǎn chūn xíng