鄱阳酬泉州曹使君见寄

宋代 范仲淹
吾生岂不幸,所禀多刚肠。 身甘一枝巢,心苦千仞翔。 志意苟天命,富贵非我望。 立谭万乘前,肝竭喉无浆。 意君成大舜,千古闻膻香。 寸怀如春风,思与天下芳。 片玉弃且在,双足何辞伤。 王章死于汉,韩愈逐诸唐。 狱中与岭外,妻子不得将。 义士抚卷起,眦血一沾裳。 胡弗学揭厉,胡弗随低昂。 干时宴安人,灭然已不扬。 匹夫虎敢斗,女子熊能当。 况彼二长者,乌肯巧如黄。 我爱古人节,皎皎明于霜。 今日贬江徼,多惭韩与王。 罪大祸不称,所损伤纖芒。 尽室来官下,君恩大难忘。 酒圣无隐量,诗豪有馀章。 秋来魏公亭,金菊何煌煌。 登高发秘思,聊以摅吾狂。 卓有梅圣俞,作邑郡之旁。 矫首赋灵乌,拟彼歌沧浪。 因成答安戏,移以赠名郎。 泉南曹使君,诗源万里长。 复我百馀言,疑登孔子堂。 闻之金石音,纯纯自宫商。 念此孤鸣鹤,声应来远方。 相期养心气,弥天浩无疆。 铺之被万物,照之谐三光。 此道果迂阔,陶陶吾醉乡。
shēng xìng   suǒ bǐng duō gāng cháng
shēn gān zhī cháo   xīn qiān rèn xiáng
zhì gǒu tiān mìng   guì fēi wàng
tán wàn shèng qián   gān jié hóu jiāng
jūn chéng shùn   qiān wén shān xiāng
cùn huái 怀 chūn fēng   tiān xià fāng
piàn qiě zài   shuāng shāng
wáng zhāng hàn   hán zhú zhū táng
zhōng lǐng wài   jiāng
shì juǎn   xuè zhān shang
xué jiē   suí áng
gàn shí yàn ān rén   miè rán yáng
gǎn dòu   xióng néng dāng
kuàng èr zhǎng zhě   kěn qiǎo huáng
ài rén jié   jiǎo jiǎo míng shuāng
jīn biǎn jiāng jiǎo   duō cán hán wáng
zuì huò chēng   suǒ sǔn shāng xiān máng
jìn shì lái guān xià   jūn ēn nàn wàng
jiǔ shèng yǐn liàng   shī háo yǒu zhāng
qiū lái wèi gōng tíng   jīn huáng huáng
dēng gāo   liáo shū kuáng
zhuó yǒu méi shèng   zuò jùn zhī páng
jiǎo shǒu líng   cāng làng
yīn chéng ān   zèng míng láng
quán nán cáo shǐ 使 jūn   shī yuán wàn zhǎng
bǎi yán   dēng kǒng táng
wén zhī jīn shí yīn   chún chún gōng shāng
niàn míng   shēng yīng lái yuǎn fāng
xiāng yǎng xīn   tiān hào jiāng
zhī bèi wàn   zhào zhī xié sān guāng
dào guǒ kuò   táo táo zuì xiāng