鄱阳别方道人

明代 唐顺之
户庭不出已多年,千里随君意豁然。饮醉或歌还或泣,鬓蓬疑鬼又疑仙。 讵知衰凤堪为笑,且学涂龟得自全。今日别离何足恨,终期共住白云巅。
tíng chū duō nián   qiān suí jūn huò rán yǐn zuì huò hái huò bìn   péng guǐ yòu xiān    
zhī shuāi fèng kān wèi xiào   qiě xué guī quán jīn bié hèn zhōng   gòng zhù bái yún diān