破屋叹

宋代 陆游
我年四十时,筑舍受一廛;岁月不贷人,殆将五十年。 初非楩柟材,既久理岂全。 惨淡窘风雨,亦复补破穿。 竹椽与绳枢,岂敢求牢坚。 今朝忽自顾,衰疾方沉绵,不知此残躯,与屋谁先颠?粥药幸粗给,儿稚满目前。 歛藏虽甚薄,犹胜死道边。 一笑推枕起,无酒亦陶然。
nián shí shí   zhù shě shòu chán   suì yuè dài rén   dài jiāng shí nián  
chū fēi pián nán cái   jiǔ quán  
cǎn dàn jiǒng fēng   chuān 穿  
zhú chuán shéng shū   gǎn qiú láo jiān  
jīn zhāo   shuāi fāng chén mián   zhī cán   shuí xiān diān   zhōu yào xìng gěi   ér zhì mǎn qián  
hān cáng suī shén báo   yóu shèng dào biān  
xiào tuī zhěn   jiǔ táo rán