破屋

宋代 高翥
破屋三间书五车,一翁醉发老沙沙。 萧墙甚窄难栽竹,草地虽平不种花。 井浅自能供日用,楼高谁怕被云遮。 过门人间何人住,题扇桥西百姓家。
sān jiān shū chē   wēng zuì lǎo shā shā  
xiāo qiáng shén zhǎi nán zāi zhú   cǎo suī píng zhòng huā  
jǐng qiǎn néng gōng yòng   lóu gāo shuí bèi yún zhē  
guò mén rén jiān rén zhù   shàn qiáo 西 bǎi xìng jiā