迫晚风雪出省咏张公达红梅之句

宋代 郑獬
雪花障路飞,飘湿红杏鞯。 归马碧蹄疾,踏破白玉田。 揽辔独长想,物境真可怜。 朝绂未挂身,豪逸倚少年。 结客上高楼,珠箔遮碧天。 烧酒紫烟沸,割炙白膏鲜。 美人挪素手,笑弄琵琶弦。 醉眼生乱云,不省到家眠。 俊游或如失,倒指还掺然。 薄莫出华省,下马灯已燃。 强笑破老颜,寄恨挥华笺。 翫世张公子,嗜酒真神仙。 抛掷咏红梅,负伊清樽前。 再读再三叹,心断空悁悁。 起予如茧丝,织愁成短篇。
xuě huā zhàng fēi   piāo shī 湿 hóng xìng jiān  
guī   bái tián  
lǎn pèi cháng xiǎng   jìng zhēn lián  
cháo wèi guà shēn   háo shào nián  
jié shàng gāo lóu   zhū zhē tiān  
shāo jiǔ yān fèi   zhì bái gāo xiān  
měi rén nuó shǒu   xiào nòng pa xián  
zuì yǎn shēng luàn yún   xǐng dào jiā mián  
jùn yóu huò shī   dǎo zhǐ hái càn rán  
báo chū huá shěng   xià dēng rán  
qiǎng xiào lǎo yán   hèn huī huá jiān  
wàn shì zhāng gōng   shì jiǔ zhēn shén xiān  
pāo zhì yǒng hóng méi   qīng zūn qián  
zài zài sān tàn   xīn duàn kōng yuān yuān  
jiǎn   zhī chóu chéng duǎn piān