泊平望吊玄真子

宋代 孙锐
仙非胜地仙不升,地非仙迹地不灵。 古今绝胜天下景,多为羽客梯云軿。 松江之南平望驿,千古清名垂载籍。 遗基废井虽不存,依旧湖光接天碧。 我闻在昔张玄真,平生活计一钓纶。 浮家泛宅戏人世,龟鱼为友蒹葭邻。 故人分符刺苕水,东游历遍溪山美。 翩然联璧至此乡,回视尘寰如敝屣。 酒酣水戏身甚轻,席行水面同舟声。 祥云瑞鹤歘然至,泛此凌空归太清。 西寒山边飞白鹭,其间尽有朝元路。 绿蓑平日瓷遨游,何忍临岐弗相顾。 争知万顷玻璃中,清都紫府遥相通。 故来成此一奇事,欲将名姓传无穷。 风帆过后沙鸟坠,灵迹虽存人不记。 白苹红蓼自争妍,谁识此为真福地。 何人好事能挥金,结庐绘像湖之阴。 寒泉一盏荐秋菊,往来不负诗人心。 玄真今在天何处,独立河梁望飚驭。 丹台玉籍若相容,携手乘风共归去。
xiān fēi shèng xiān shēng   fēi xiān líng  
jīn jué shèng tiān xià jǐng   duō wèi yún pēng 軿  
sōng jiāng zhī nán píng wàng 驿   qiān qīng míng chuí zǎi  
fèi jǐng suī cún   jiù guāng jiē tiān  
wén zài zhāng xuán zhēn   píng shēng huó diào lún  
jiā fàn zhái rén shì   guī wèi yǒu jiān jiā lín  
rén fēn tiáo shuǐ   dōng yóu biàn shān měi  
piān rán lián zhì xiāng   huí shì chén huán  
jiǔ hān shuǐ shēn shén qīng   xíng shuǐ miàn tóng zhōu shēng  
xiáng yún ruì chuā rán zhì   fàn líng kōng guī tài qīng  
西 hán shān biān fēi bái   jiān jǐn yǒu zhāo yuán  
绿 suō píng áo yóu   rěn lín xiāng  
zhēng zhī wàn qǐng zhōng   qīng dōu yáo xiāng tōng  
lái chéng shì   jiāng míng xìng chuán qióng  
fēng fān guò hòu shā niǎo zhuì   líng suī cún rén  
bái píng hóng liǎo zhēng yán   shuí shí wéi zhēn  
rén hǎo shì néng huī jīn   jié huì xiàng zhī yīn  
hán quán zhǎn jiàn qiū   wǎng lái shī rén xīn  
xuán zhēn jīn zài tiān chǔ   liáng wàng biāo  
dān tái ruò xiāng róng   xié shǒu chéng fēng gòng guī