婆罗门引·素秋向晚

宋代 蔡伸
素秋向晚,岁华分付木芙蓉。萧萧红蓼西风。记得当时撷翠,拥手绕芳丛。念吹箫人去,明月楼空。遥山万重。望寸碧、想眉峰。翠钿琼珰谩好,谁适为容。凄凉怀抱,算此际、唯我与君同。凝泪际、目送征鸿。
qiū xiàng wǎn   suì huá fēn róng xiāo xiāo hóng liǎo 西 fēng dàng shí xié cuì   yōng shǒu rào fāng cóng niàn chuī xiāo rén   míng yuè lóu kōng yáo shān wàn zhòng wàng cùn xiǎng méi fēng cuì diàn qióng dāng màn hǎo   shuí shì wéi róng liáng huái 怀 bào   suàn wéi jūn tóng níng lèi sòng zhēng hóng 鸿