婆罗门引(春情)

宋代 严仁
花明柳暗,一天春色绕朱楼。断鸿声唤人愁。欲问归鸿何处,身世自悠悠。正东风留滞,楚尾吴头。追思旧游。叹双鬓、飒惊秋。可惜等间孤了,酒令花筹。断弦难续,谩题诗、分付水东流。流不到、蓬岛瀛洲。
huā míng liǔ àn   tiān chūn rào zhū lóu duàn hóng 鸿 shēng huàn rén chóu wèn guī hóng 鸿 chǔ   shēn shì yōu yōu zhèng dōng fēng liú zhì   chǔ wěi tóu zhuī jiù yóu tàn shuāng bìn jīng qiū děng jiān le   jiǔ lìng huā chóu duàn xián nán   mán shī fēn shuǐ dōng liú liú dào péng dǎo yíng zhōu