破镜篇

明代 顾清
破镜宁终破,不愿重入奁。断弦宁终断,不愿鸾胶粘。 人生一生惟一死,此身岂可轻相许。因循一语涉狐疑,死向重泉作羞鬼。 所以古志士,跬步不敢轻。譬逢三岐路,熟问乃敢行。 屹立万仞冈,决眦孤风生。乾坤落落一身远,风尘混混双眸明。 古人已去不可作,末世吁嗟轻唯诺。昨日仇雠今友朋,朝哭泣兮暮欢谑。 凉风萧萧吹客衣,苍茫岁晚孤鸿飞。梅花夹道慵举首,涕泪满襟怀昔时。 我愿天地间,万事皆从愿。有始必有终,不作风花片。 陶然百岁中,永绝痴儿面。君不闻蔡琰胡笳十八拍,千载英雄泪如霰。
jìng níng zhōng   yuàn zhòng lián duàn xián níng zhōng duàn   yuàn luán jiāo nián
rén shēng shēng wéi   shēn qīng xiāng yīn xún shè   xiàng zhòng quán zuò xiū guǐ
suǒ zhì shì   kuǐ gǎn qīng féng sān   shú wèn nǎi gǎn xíng
wàn rèn gāng   jué fēng shēng qián kūn luò luò shēn yuǎn   fēng chén hùn hùn shuāng móu míng
rén zuò   shì jiē qīng wéi nuò zuó chóu chóu jīn yǒu péng   cháo huān xuè
liáng fēng xiāo xiāo chuī   cāng máng suì wǎn hóng 鸿 fēi méi huā jiā dào yōng shǒu   lèi mǎn jīn huái 怀 shí
yuàn tiān jiān   wàn shì jiē cóng yuàn yǒu shǐ yǒu zhōng   zuò fēng huā piàn
táo rán bǎi suì zhōng   yǒng jué chī ér miàn jūn wén cài yǎn jiā shí pāi   qiān zǎi yīng xióng lèi xiàn