□□□

唐代 王质
夜茫茫,春寂寂。寒烟叫裂空山石。吸尽东风,化作垂红滴。 漏将阑,情转极。月明绕树声声急。无数闲花,尽染啼痕湿。
máng máng   chūn hán yān jiào liè kōng shān shí jìn dōng fēng   huà zuò chuí hóng
lòu jiāng lán   qíng zhuǎn yuè míng rào shù shēng shēng shù xián huā   jǐn rǎn hén shī 湿