泊钓台

宋代 蔡楠
高台百尺凌云碧,维舟夜久霜月白。瘿木窣窣摇枯藤,寒濑潺潺落苍石。 先生退隐知几年,汉家钟鼎徒凌烟。高风千古磨不尽,山水照映长明鲜。 我来俯仰惭羁旅,冲寒愁怕玄冬暮。此身不负白鸥盟,暂此迟留亦何预。 起来搔首江茫茫,孤篷却逐雁随阳。人生游行岂易得,惟有此夕难相忘。
gāo tái bǎi chǐ líng yún   wéi zhōu jiǔ shuāng yuè bái yǐng yáo téng   hán lài chán chán luò cāng shí
xiān sheng tuì 退 yǐn zhī nián   hàn jiā zhōng dǐng líng yān gāo fēng qiān jìn   shān shuǐ zhào yìng zhǎng míng xiān
lái yǎng cán   chōng hán chóu xuán dōng shēn bái ōu méng   zàn chí liú
lai sāo shǒu jiāng máng máng   péng què zhú yàn suí yáng rén shēng yóu xíng   wéi yǒu nán xiāng wàng