泊陈留

宋代 孙觌
野水半篙碧,酿成归意浓。繁霜挟夜气,微露点秋容。 嚼蜡有何好,尝胆聊自攻。翛然发深省,不待五更钟。
shuǐ bàn gāo   niàng chéng guī nóng fán shuāng xié   wēi diǎn qiū róng
jiáo yǒu hǎo   cháng dǎn liáo gōng xiāo rán shēn xǐng   dài gēng zhōng