泊苍梧

宋代 何绛
重过苍梧客,扁舟一夜心。山川犹昨日,难对在高深。 芳草绿新恨,春风吹旧林。岂无同旅泊,谁识此宵吟。
zhòng guò cāng   piān zhōu xīn shān chuān yóu zuó   nán duì zài gāo shēn
fāng cǎo 绿 xīn hèn   chūn fēng chuī jiù lín tóng   shuí shí xiāo yín