披云台

宋代 葛胜仲
深公出东都,山色已清好。流行沧江上,快意时绝倒。 洗尽眼界尘,招提迹如扫。众挽来灵山,世故亦相恼。 平生爱山心,不厌更幽讨。扪萝开细岑,脱履藉丰草。 聊烦坡陀石,坐此突兀老。是身端如云,去住殊未保。 孤峰起孤烟,晴湖漾晴昊。宾主两忘言,可为知者道。
shēn gōng chū dōng dōu   shān qīng hǎo liú xíng cāng jiāng shàng kuài   shí jué dǎo    
jǐn yǎn jiè chén   zhāo sǎo zhòng wǎn lái líng shān shì   xiāng nǎo    
píng shēng ài shān xīn   yàn gèng yōu tǎo mén luó kāi cén tuō   jiè fēng cǎo    
liáo fán tuó shí   zuò lǎo shì shēn duān yún   zhù shū wèi bǎo    
fēng yān   qíng yàng qíng hào bīn zhǔ liǎng wàng yán   wèi zhī zhě dào