鼙舞歌五首 其四 精微篇

两汉 曹植
精微烂金石,至心动神明。杞妻哭死夫,梁山为之倾。 子丹西质秦,乌白马角生。邹衍囚燕市,繁霜为夏零。 关东有贤女,自字苏来卿。壮年报父仇,身没垂功名。 女休逢赦书,白刃几在颈。俱上列仙籍,去死独就生。 太仓令有罪,远徵当就拘。自悲居无男,祸至无与俱。 缇萦痛父言,荷担西上书。盘桓北阙下,泣泪何涟如。 乞得并姊弟,没身赎父躯。汉文感其义,肉刑法用除。 其父得以免,辩义在列图。多男亦何为,一女足成居。 简子南渡河,津吏废舟船。执法将加刑,女娟拥棹前。 妾父闻君来,将涉不测渊。畏惧风波起,祷祝祭名川。 备礼飨神祇,为君求福先。不胜釂祀诚,至令犯罚艰。 君必欲加诛,乞使知罪愆。妾愿以身代,至诚感苍天。 国君高其义,其父用赦原。河激奏中流,简子知其贤。 归聘为夫人,荣宠超后先。辩女解父命,何况健少年。 黄初发和气,明堂德教施。治道致太平,礼乐风俗移。 刑措民无枉,怨女复何为。圣皇长寿考,景福常来仪。
jīng wēi làn jīn shí   zhì xīn dòng shén míng   liáng shān wèi zhī qīng
zi dān 西 zhì qín   bái jiǎo shēng zōu yǎn qiú yān shì   fán shuāng wèi xià líng
guān dōng yǒu xián   lái qīng zhuàng nián bào chóu   shēn méi chuí gōng míng
xiū féng shè shū   bái rèn zài jǐng shàng liè xiān   jiù shēng
tài cāng lìng yǒu zuì   yuǎn zhēng dāng jiù bēi nán   huò zhì
yíng tòng yán   dān 西 shàng shū pán huán běi què xià   lèi lián
bìng   méi shēn shú hàn wén gǎn   ròu xíng yòng chú
miǎn   biàn zài liè duō nán wéi   chéng
jiǎn nán   jīn fèi zhōu chuán zhí jiāng jiā xíng   juān yōng zhào qián
qiè wén jūn lái   jiāng shè yuān wèi fēng   dǎo zhù míng chuān
bèi xiǎng shén   wèi jūn qiú xiān shèng jiào chéng   zhì lìng fàn jiān
jūn jiā zhū   shǐ 使 zhī zuì qiān qiè yuàn shēn dài   zhì chéng gǎn cāng tiān
guó jūn gāo   yòng shè yuán zòu zhōng liú   jiǎn zhī xián
guī pìn wèi rén   róng chǒng chāo hòu xiān biàn jiě mìng   kuàng jiàn shào nián
huáng chū   míng táng jiào shī zhì dào zhì tài píng   yuè fēng
xíng cuò mín wǎng   yuàn wéi shèng huáng cháng shòu 寿 kǎo   jǐng cháng lái