披图喜甚复戏赋此

宋代 王履
山林天地间,岂独栖百灵。 许作欲海岸,而乃落落星。 我生素蟠霞外情,广斥万结千复萦。 但闻喧豗喷激动地之怒霆,不逢巃嵸旁魄插天之翠屏。 塌翼铩翮嵩鷃并,从他九万趋南溟。 断蓬一旦挽我伴遐征,翕忽迸落北斗城。 招拒宛似宿有盟,期吾气达青云之上京。 勇贾未数腰带鞓,何必直蹑凤凰翎。 乃知不待龙峤经,羽人幽子纷相迎。 烹芝采薇敞岩扃,未暇云惚恍,泉珑玲,存冥注险扶至精 。 步不在趾意以行,五十二年滓秽膻且腥。 电飞泡灭霜叶零,谁为拥肿木,谁为浮游萍。 左招呼子先,右招卫叔卿。 茅龙白鹿,羽盖霓旌,南峰上头如幔亭。 须臾泮散入杳冥,万松拥翠风泠泠。 归寻故吾了无形,唯见攒峦丛崿逼塞绛宫之虚明。 深青浅青秀难名,彼承此接不可胜。 拟烦夸娥二子,未敢以使令。 醉呼元锐处晦及陶泓,相与羿送楮先生。
shān lín tiān jiān   bǎi líng  
zuò hǎi àn   ér nǎi luò luò xīng  
shēng pán xiá wài qíng   guǎng 广 chì wàn jié qiān yíng  
dàn wén xuān huī pēn dòng zhī tíng   féng lóng zōng páng chā tiān zhī cuì píng  
shā sōng yàn bìng   cóng jiǔ wàn nán míng  
duàn péng dàn wǎn bàn xiá zhēng   bèng luò běi dǒu chéng  
zhāo wǎn 宿 yǒu méng   qīng yún zhī shàng jīng  
yǒng jiǎ wèi shù yāo dài tīng   zhí niè fèng huáng líng  
nǎi zhī dài lóng jiào jīng   rén yōu fēn xiāng yíng  
pēng zhī cǎi wēi chǎng yán jiōng   wèi xiá yún huǎng   quán lóng líng   cún míng zhù xiǎn zhì jīng
 
zài zhǐ xíng   shí èr nián huì shān qiě xīng  
diàn fēi pào miè shuāng líng   shuí wèi yōng zhǒng   shuí wèi yóu píng  
zuǒ zhāo hu zi xiān   yòu zhāo wèi shū qīng  
máo lóng bái 鹿   gài jīng   nán fēng shàng tou màn tíng  
pàn sàn yǎo míng   wàn sōng yōng cuì fēng líng líng  
guī xún liǎo xíng   wéi jiàn zǎn luán cóng è 崿 sāi jiàng gōng zhī míng  
shēn qīng qiǎn qīng xiù nán míng   chéng jiē shèng  
fán kuā é èr zi   wèi gǎn shǐ 使 lìng  
zuì yuán ruì chù huì táo hóng   xiāng 羿 sòng chǔ xiān sheng