僻壤

清代 吴嘉纪
僻壤无春至,安知春已残。海云千里黑,塞雁一声寒。 老去谋生拙,时危作客难。直西是乡路,日日出门看。
rǎng chūn zhì   ān zhī chūn cán hǎi yún qiān hēi sāi   yàn shēng hán    
lǎo móu shēng zhuō   shí wēi zuò nán zhí shì 西 xiāng   chū mén kàn