琵琶行

唐代 牛殳
何人斸得一片木,三尺春冰五音足。一弹决破真珠囊,迸落金盘声断续。 飘飘飖飖寒丁丁,虫豸出蛰神鬼惊。秋鸿叫侣代云黑,猩猩夜啼蛮月明。 潏潏汩汩声不定,胡雏学汉语未正。若似长安月蚀时,满城敲鼓声噒噒。 青山飞起不压物,野水流来欲湿人。伤心忆得陈后主,春殿半酣细腰舞。 黄莺百舌正相呼,玉树后庭花带雨。二妃哭处山重重,二妃没后云溶溶。 夜深霜露锁空庙,零落一丛斑竹风。金谷园中草初绿,石崇一弄思归曲。 当时二十四友人,手把金杯听不足。又似贾客蜀道间,千铎万磬鸣空山。 未若此调呦呦兮啁啁,嘈嘈兮啾啾。引之于山,兽不能走。 吹之于水,鱼不能游。方知此艺不可有,人间万事凭双手。 若何为我再三弹,送却花前一尊酒。
rén zhǔ piàn   sān chǐ chūn bīng yīn dàn jué zhēn zhū náng   bèng luò jīn pán shēng duàn
piāo piāo yáo yáo hán dīng dīng   chóng zhì chū zhé shén guǐ jīng qiū hóng 鸿 jiào dài yún hēi   xīng xing mán yuè míng
shēng dìng   chú xué hàn wèi zhèng ruò shì cháng ān yuè shí shí   mǎn chéng qiāo shēng lián lián
qīng shān fēi   shuǐ liú lái shī 湿 rén shāng xīn chén hòu zhǔ   chūn diàn 殿 bàn hān yāo
huáng yīng bǎi shé zhèng xiāng   shù hòu tíng huā dài èr fēi chù shān chóng chóng   èr fēi méi hòu yún róng róng
shēn shuāng suǒ kōng miào   líng luò cóng bān zhú fēng jīn yuán zhōng cǎo chū 绿   shí chóng nòng guī
dāng shí èr shí yǒu rén   shǒu jīn bēi tīng yòu shì shǔ dào jiān   qiān duó wàn qìng míng kōng shān
wèi ruò diào yōu yōu zhōu zhōu   cáo cáo jiū jiū yǐn zhī shān   shòu néng zǒu
chuī zhī shuǐ   néng yóu fāng zhī yǒu   rén jiān wàn shì píng shuāng shǒu
ruò wéi zài sān dàn   sòng què huā qián zūn jiǔ