琵琶仙 题谢梦渔太史增香南忆梦图,太史初以贫故遣其爱姬,已而及第,因作是图以志感悔

清代 黄燮清
杨柳章台,早香絮落尽,游丝空结。庭院谁伴吹箫,黄昏奈何月。 春去也、珠帘似雾,便钗影钏声都灭。灼泪难封,蛮腰易减,鹦鹉休说。 恨当日、匆促分携,到事后、思量更凄绝。难讳那时薄幸,对残灯呜咽。 何处采、蘼芜怨绿。问断红、愿化蝴蝶。毕竟世短情长,未能成佛。
yáng liǔ zhāng tái   zǎo xiāng luò jǐn   yóu kōng jié tíng yuàn shuí bàn chuī xiāo huáng   hūn nài yuè    
chūn zhū lián shì biàn   chāi 便 yǐng chuàn shēng dōu miè zhuó lèi nán fēng mán yāo   jiǎn yīng   xiū shuō      
hèn dāng cōng fēn xié dào   shì hòu liáng gèng jué nán huì shí xìng duì cán dēng          
chǔ cǎi yuàn wèn 绿 duàn hóng yuàn huà dié jìng shì duǎn qíng zhǎng wèi néng chéng