琵琶仙 即席呈李子才

宋代 李恰
残醉扶来,又重认、夕照乌衣陈迹。波外闲缔鸥盟,前尘画灰说。 算紫陌,东风梦浅,恰忙过、试镫时节。柳未成丝,花如溅泪,总助凄咽。 刚一霎、人影衣香,只邀到、当头昨宵月。都把十年幽约,换牢愁千叠。 剩酒伴,晨星几个,付睡乡、锁住冤魄。莫便归去匆匆,夕筵飘瞥。
cán zuì lái   yòu zhòng rèn zhào chén wài xián ōu méng   qián chén huà huī shuō
suàn   dōng fēng mèng qiǎn   qià máng guò shì dèng shí jié liǔ wèi chéng   huā jiàn lèi   zǒng zhù yān
gāng shà rén yǐng xiāng   zhǐ yāo dào dāng tóu zuó xiāo yuè dōu shí nián yōu yuē   huàn láo chóu qiān dié
shèng jiǔ bàn   chén xīng   shuì xiāng suǒ zhù yuān biàn 便 guī cōng cōng   yán piāo piē