琵琶仙

清代 冯煦
何事西风,又吹我、一点征帆东下。无那寒驿,镫昏沈沈怨遥夜。 秋色里、青袍似草,算离恨、不堪重写。倦倚烟篷,霜空雁杳,谁共情话。 最惆怅、石老云荒,渐忘却城阴旧游冶。剩有一弓残月,映晴川如画。 添几许、枯荷败苇,便梦回、误了亭榭。为语沙际轻鸥,甚时来也。
shì 西 fēng   yòu chuī diǎn zhēng fān dōng xià hán dèng hūn 驿   shěn shěn yuàn yáo      
qiū qīng páo shì cǎo suàn   hèn kān zhòng xiě juàn yān péng shuāng kōng yàn   yǎo shuí gòng qíng   huà        
zuì chóu chàng shí lǎo yún huāng jiàn   wàng què chéng yīn jiù yóu shèng yǒu gōng cán yuè yìng qíng   chuān huà      
tiān bài wěi biàn   mèng 便 huí le tíng xiè wèi shā qīng ōu shén shí lái