琵琶仙

清代 厉鹗
休恨无山,小栏外、略借江南眉色。何况山在,人家梯青唤双屐。 吹不断、风前笑语,怕惊起、退红帘隙。古堞飞帆,平林指塔,春望无力。 旧知己、觞送花迎,画歌舞屏间未头白。谁道琵琶才掐,剩康家陈迹。 豪气被、萧萧草树,甚曳裾、有此狂客。为问天畔归鸿,远愁衔得。
xiū hèn shān   xiǎo lán wài lüè jiè jiāng nán méi kuàng shān zài   rén jiā qīng huàn shuāng
chuī duàn fēng qián xiào   jīng tuì 退 hóng lián dié fēi fān   píng lín zhǐ   chūn wàng
jiù zhī shāng sòng huā yíng   huà píng jiān wèi tóu bái shuí dào pa cái qiā   shèng kāng jiā chén
háo bèi xiāo xiāo cǎo shù   shén yǒu kuáng wèi wèn tiān pàn guī hóng 鸿   yuǎn chóu xián