频夜灯花顾予有何喜其可喜者又心之所自知不

宋代 郑刚中
何烦喜事灯来报,喜事山间足可夸。 绿竹乍移都出笋,素馨冲腊小开花。 疏牙送饭匙犹健,细字抄书笔有加。 况是山前膏雨足,平平春水浸秧芽。
fán shì dēng lái bào   shì shān jiān kuā
绿 zhú zhà dōu chū sǔn   xīn chōng xiǎo kāi huā
shū sòng fàn shi yóu jiàn   chāo shū yǒu jiā
kuàng shì shān qián gāo   píng píng chūn shuǐ jìn yāng