贫叹

宋代 陆游
老叟年年病,书生世世贫。 盗宁窥破橐,雀亦弃空囷。 屋坏须撑挂,衣穿厌补纫。 今朝风日美,且复过比邻。
lǎo sǒu nián nián bìng   shū shēng shì shì pín
dào níng kuī tuó   què kōng qūn
huài chēng guà   chuān 穿 yàn rèn
jīn zhāo fēng měi   qiě guò lín