贫士吟

明代 唐寅
十朝风雨若昏迷,八口妻孥并告饥。 信是老天真戏我,无人来买扇头诗。 青山白发老痴顽,笔砚生涯苦食艰。 湖上水田人不要,谁来买我画中山。 荒村风雨杂鸡鸣,轑釜朝厨愧老妻。 谋写一枝新竹卖,市中笋价贱如泥。 书画诗文总不工,偶然生计寓其中。 肯嫌斗栗囊钱少,也济先生一日穷。 白板门扉红槿篱,比邻鹅鸭对妻儿。 天然兴趣难摹写,三日无烟不觉饥。
shí cháo fēng ruò hūn   kǒu bìng gào
xìn shì lǎo tiān zhēn   rén lái mǎi shàn tóu shī
qīng shān bái lǎo chī wán   yàn shēng shí jiān
shàng shuǐ tián rén yào   shuí lái mǎi huà zhōng shān
huāng cūn fēng míng   láo cháo chú kuì lǎo
móu xiě zhī xīn zhú mài   shì zhōng sǔn jià jiàn
shū huà shī wén zǒng gōng   ǒu rán shēng zhōng
kěn xián dòu náng qián shǎo   xiān sheng qióng
bái bǎn mén fēi hóng jǐn 槿   lín é duì ér
tiān rán xìng nán xiě   sān yān jué