贫士叹

宋代 章甫
本是贫非病,翻因病更贫。饥怜疏食乐,寒觉缊袍亲。 穷鬼送文幻,寒儒应识真。交游自然少,聊伴老梅春。
běn shì pín fēi bìng   fān yīn bìng gèng pín lián shū shí   hán jué yùn páo qīn
qióng guǐ sòng wén huàn   hán yīng shí zhēn jiāo yóu rán shǎo   liáo bàn lǎo méi chūn