贫甚作短歌排闷

宋代 陆游
闲何阔,逢诸葛,畏人常忧不得活。事不谐,问文开,不蹋权门更可哀。 即今白发如霜草,一饱茫然身已老。惟有躬耕差可为,卖剑买牛悔不早。 年丰米贱身独饥,今朝得米无薪炊。地上去天八万里,空自呼天天岂知。
xián kuò   féng zhū   wèi rén cháng yōu huó shì xié   wèn wén kāi   quán mén gèng āi
jīn bái shuāng cǎo   bǎo máng rán shēn lǎo wéi yǒu gōng gēng chā wèi   mài jiàn mǎi niú huǐ zǎo
nián fēng jiàn shēn   jīn zhāo xīn chuī shǎng tiān wàn   kōng tiān tiān zhī