贫女叹

元代 胡奎
妾年八九龄,始知男女别。十三学女工,穿针向秋月。 十五绣得双鸳鸯,自小不离慈母傍。有髻不簪金雀钗,有耳不悬明月珰。 朝朝画眉临古井,爱渠百尺波澜静。水底桃花不见春,愁心乱若青丝绠。 东家女儿花满头,问妾不嫁心焉求。鹦鹉愿依丹桂老,蟪蛄安识青松秋。 乾坤无情白日短,寂寞空闺绿苔满。何当约取许飞琼,月明夜夜吹琼琯。
qiè nián jiǔ líng   shǐ zhī nán bié shí sān xué gōng   chuān 穿 zhēn xiàng qiū yuè
shí xiù shuāng yuān yāng   xiǎo bàng yǒu zān jīn què chāi   yǒu ěr xuán míng yuè dāng
zhāo zhāo huà méi lín jǐng   ài bǎi chǐ lán jìng shuǐ táo huā jiàn chūn   chóu xīn luàn ruò qīng gěng
dōng jiā ér huā mǎn tóu   wèn qiè jià xīn yān qiú yīng yuàn dān guì lǎo   huì ān shí qīng sōng qiū
qián kūn qíng bái duǎn   kōng guī 绿 tái mǎn dāng yuē fēi qióng   yuè míng chuī qióng guǎn